Mùa Xuân Nhớ Mẹ

Có cha mẹ mới có ta Làm nên là bởi mẹ cha vun trồng Thờ cha mẹ phải hết lòng Ấy là chữ Hiếu dạy trong luân thường.
Sáng nay, chút nắng mùa xuân rọi vào cành mai vàng khoe sắc xuân, những cơn gió ấm áp nhưng vẩn se se lạnh thổi về cuốn theo những suy nghĩ. Ngồi bên hiên nhà nhìn mọi người đang rộn ràng trang hoàng nhà cửa, quây quần bên nhau. Con chợt nhớ đến Mẹ! Chưa bao giờ con nghĩ về mẹ nhiều như lúc này.
5c51e6fb-cecd-4b3d-9bb1-0e55eb9608b1_662_1008
Mùa xuân rất hiền hòa, dịu dàng như mẹ. Mẹ đã cho con những bài học làm người để có thể vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời. Mùa xuân của mẹ còn là sự yêu thương, sự bao dung tha thứ, là những đêm thức trắng canh cho con đi vào giấc ngủ.

Những năm tháng bên mẹ, mẹ đã dạy con bao điều hay lẽ phải, đã cho con biết bao điều yêu thương. Con còn nhớ có lần mẹ dạy:

“ Khi con sinh ra mọi người đều cười chỉ mình con khóc
Khi con mất đi mọi người đều khóc chỉ mình con cười nơi chín suối”

Không hiểu sao lời dạy ấy ngày càng in sâu vào tiềm thức của con và trở thành kim chỉ nang trong cuộc sống. Mẹ đã cho con từ không thành có, từ có thành lớn khôn, một hơi con thở, một miếng con ăn, hạnh phúc con thừa hưởng, khổ đau con chịu đựng, không có mẹ làm sao con được biết. Thành công ngất ngưỡng trên ngôi vị vinh quang hay thất bại thảm hại giữa chốn bụi đời đều có mẹ có mẹ để chia sẽ. Không, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu.

7f8143c7-ffa6-4094-bfb5-c087ff8249d5
Từ lúc bập bẹ còn ngồi ghế nhà trường con đã được học “Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ HIếu mới là đạo con”. Trong bài “viết về mẹ” Thích Phước Hạnh có viết: ai không cư xử tốt với cha mẹ là người đứt ruột đẻ ra mình thì ắt gì cư xử tốt với tha nhân.

Thế cho nên:

Có cha mẹ mới có ta
Làm nên là bởi mẹ cha vun trồng
Thờ cha mẹ phải hết lòng
Ấy là chữ Hiếu dạy trong luân thường.

Thật bất hạnh cho những ai cài hoa hồng trắng khi không còn có mẹ, và diễm phúc thay cho những ai cài hoa hồng đỏ khi biết rằng mình đang còn có mẹ bên cạnh cuộc đời. Một lời thăm hỏi, một lá thư vấn an, một chuyến viếng thăm, một chút quà trong ngày sinh nhật, một bữa tiệc họp mặt gia đình, thuốc than khi đau ốm, và nhất là những cử chỉ cùng lời nói ân cần lễ độ, những thứ ấy có khó khăn gì lắm đâu mà đôi khi chúng ta cũng vô tình xao nhãng làm nát lòng mẹ cha ở tuổi cuối đời cô quạnh.

Mùa xuân là thời khắc để mọi người mở lòng mình với nhau, ai cũng mong chờ một sự thay đổi. Người thành đạt, hạnh phúc mong năm mới mong chia sẻ với những người thân yêu, bạn bè, người không may mắn thì mong năm cũ qua nhanh để đón năm với với những niềm mơ ước đang ở phía trước. Tất cả mọi người đều giành cho nhau những lời chúc mừng với bao ấp ủ những ước mơ tốt đẹp nhất và may mắn nhất trong 365 ngày sắp đến.

Cảm ơn mùa xuân đã cho tôi những thời khắc thiêng liêng gác lại tất cả công việc và cuộc sống bộn bề lo toan để có thời gian nghĩ về mẹ, sum họp bên gia đình đón chào năm mới. Xuân này khác nhiều những xuân xưa khi con không được đón xuân với mẹ và con biết sẽ mãi mãi không bao giờ còn có được những mùa xuân hạnh phúc bên vòng tay của mẹ.

Xuân năm nay là xuân của mẹ, của con, của cả nhà mình. Có thể đó là lý do tại sao năm nay mùa xuân gởi mẹ ngàn lời yêu thương – chia sẽ và mang đến cho những hoàn cảnh bất hạnh những hạnh phúc nho nhỏ.

Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống này.

ĐH

Mùa Xuân Nhớ Mẹ
Mẹ ơi! Tết lại về đây
Bao năm con sống lất lây xứ người
Nghĩ về Mai, Cúc, Đào tươi
Nhắc con nhớ đến những thời ấu thơ
Mẹ mua áo đỏ thắt nơ
Mua đôi guốc mộc quần tơ lụa dầy
Hăm tám Mẹ vót tre mây
Đến ngày hăm chín nồi đầy bánh chưng
Ba mươi đốt tiễn Táo quân
Mồng một Tết đến đón Xuân vô nhà
Các con đứng trước Mẹ Cha
Vòng tay chúc tuổi : thọ già, an khang
Mẹ Cha khuyên nhủ ít hàng
Lì xì mau lớn, cười vang vui mừng
Rồi đến chú bác xa gần
Trong làng nhộn nhịp tưng bừng đón Xuân
Đây xóc a, kia rượu nâng
Vui cười kể chuyện nhà đông đủ người
Bây giờ ngồi nghĩ lệ rơi
Nhà đây còn đó nhưng người thì không
Mẹ già với những ước mong
Cho con về đủ ấm nồng mùa Xuân
Nào đâu toại ý được lòng
Trời đây đất đó khó mong xum vầy
Tuy rằng cách trở trời mây
Con đây vẫn nhớ ngày ngày không quên
Khẩn xin Mẹ hãy vui riêng
Hiểu cho tình cảnh con hiền ở xa.

ST

Mùa Xuân – Nhớ Mẹ

Ước gì con hãy còn son
Để con bên Mẹ không còn cách xa

Xuân nay tuổi Mẹ đã già
Mà con ở mãi phương xa mịt mù

Xứ người xuân đến âm u
Lòng con trĩu nặng như thu úa sầu

Nổi buồn đất khách trời âu
Nhớ về quê Mẹ đau sầu lệ rơi

Xuân nay lại vắng con rồi
Một mình Mẹ đón xuân rơi giọt buồn

Mai vàng rũ nụ thê lương
Như lòng của Mẹ nhớ thương con khờ

Mẹ hiền một bóng bơ vơ
Tay cầm Mai thắm… Mong chờ đợi con…

Tác giả Cô Đơn 28/12/06

Ngày Xuân nhớ Mẹ

Đêm tất niên không trà,không rượu.

Bạn bè dăm đứa lạc phương xa.

Ngày xuân đứng gác nơi biên giới

Bổng nhớ em thơ nhớ mẹ già

Quê nghèo bão lũ mới vừa qua.

Chắt chiu năm tháng mấy luống cà.

Tảo tần đời mẹ bao cay đắng

Lưng còng mõi mắt nhớ con xa.

Mẹ ơi! côi cút đời con trẻ.

Thuở chào đời chưa biết mặt cha.

Chiều xuân xa xứ bao thương nhớ.

Mơ túp lều tranh…bóng quê nhà

Tết nầy chắc mẹ mong con lắm.

Thương nhớ ơi hời…tết phương xa.

Gốc cau ngày trước cao khó hái.

Xuân đến mẹ ơi ! Mẹ đã già.

Tác giả Vũ Hoàng

XUÂN NHỚ MẸ

Xuân về mai nở, cúc đươm hoa
Vườn xuân khoe sắc ánh chan hòa
Xuân đến nhân gian vui rộn rã
Riêng mình chạnh nhớ mẹ hiền xa
Nhớ thuở xa xưa tuổi còn thơ
Ra đi năm tháng mẹ mong chờ
Vắng con hiu quạnh lòng thương nhớ
Thân mẹ hao gầy tóc bạc phơ
Lại một mùa xuân vắng mẫu thân
Mẹ đi, con lẻ bóng dương trần
Hai nơi cách biệt tìm đâu thấy
Mẹ ở chốn nào con ở đây..

Tác giả SAO LINH

Thơ: Xuân Nhớ Mẹ.

Con nhớ mãi một chiều xuân năm ấy,

Gió hiu hiu, mây phủ tím hoàng-hôn,

Rồi trời đổ mưa buồn những giọt lệ

Chiều ba mươi thấm lạnh buổi đầu xuân

Mẹ từ giả cõi đỡi chiều hôm đó

Cha ra đi trước đó một trăm ngày,

Vào một tối gió đông về lạnh lẽo

Những nỗi buồn đau xót vẫn còn đây

Mỗng một tết cả xóm giềng nô-nức

Pháo nhà ai vang nổ dậy muà xuân

Quan-tài mẹ nở những vòng hoa tím

Con đón xuân bằng nước mắt khăn tang,

Mấy chục năm rồi nỗi buồn đeo đẳng,

Hành-trang con mang: “nỗi nhớ khôn nguôi”

Mẹ chết rồi con một đời trôi nổi

Trong giòng đời đầy ghềnh thác chơi-vơi,

Mỗi độ xuân về làm con nhớ mẹ,

Bao nhiêu năm con mất mát yêu thương,

Giòng sữa mẹ ngọt-ngào nuôi con lớn,

Lời mẹ ru ấm-áp những đêm trường,

Ðời mẹ có cả trăm ngàn cay đắng,

Nỗi nhọc-nhằn gian-khổ lắm hy-sinh,

Sách thánh-hiền đâu bằng cuộc sống mẹ,

Mỗi đoạn đường đời, mẹ bước chông chênh,

Hôm nay đây, đầu năm ngày dỗ mẹ,

Ðôt nén hương lòng là những vần thơ,

Bao thương nhớ, ngậm-ngùi gửi về mẹ,

Như chút qùa cuả một đứa con thơ.

Tác giả Nam Lộc Thủy

Mùa xuân nhớ mẹ

Mùa Xuân về nhớ mẹ biết bao nhiêu
Hoa nở rộ nắng vườn chiều rực rỡ
Ai vui Xuân sao mắt con buồn khổ
Xuân đã về mẹ có biết hay chăng?

Mẹ ơi mẹ, mùa xuân trên nhân thế
Bao niềm vui vắng mẹ hóa buồn tênh
Con lặng đứng giữa vườn chiều quạnh quẻ
Mong một ngày xuân, bên mẹ, mẹ ơi…

Làm sao mẹ biết con yêu nhiều lắm mẹ
Mà tiếng yêu con chưa nói lần nào
Mẹ ra đi cho ngày xinh tàn úa
Và đất vàng mãi chôn tiếng “mẹ yêu”

ST

Xuân Nhớ Mẹ

Kính dâng hồn Mẹ cõi xa,

Lòng con nhung nhớ Mẹ già thuở xưa.

Trời Đông mưa gió lưa thưa,

Mẹ tròn năm tuổi Tý vừa Xuân sang !

Mỗi Xuân đến lòng con se thắt

Nhớ thương người Mẹ đã ra đi

Tháng ngày nhung nhớ sầu bi,

Nỗi niềm đau xót hằng ghi cõi lòng!

Đời mất Mẹ sống trong thiếu vắng

Suối dòng thời gian lặng lẽ trôi

Mẹ đi biền biệt xa xôi,

Bên kia thế giới thôi rồi còn chi!

Giấc ngủ Mẹ không khi nào tỉnh

Mẹ triền miên niên lịch trôi qua

Đến nay mấy độ Xuân nhà,

Đón Xuân vắng Mẹ thật là quạnh hiu!

Con mất Mẹ như chim vỡ tổ

Thú xa rừng tìm chỗ nào nương

Thiếu Người cả một tai ương,

Nguyện cầu Mẹ mãi tình thương vơi đầy.

Con mất Mẹ như cây lìa cội

Lá xa cành bay vội về đâu?

” Chiều chiều ra đứng ngõ sau,

Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều! ”

Trời Đông gió hiu hiu thổi lạnh

Nơi xứ người lòng chạnh nhớ quê

Ninh hòa huyện nhỏ xinh ghê,

Quê Cha đất Mẹ say mê nhớ lòng!

Con người sống có tông có tổ

Mẹ đi rồi biết chỗ nào đâu

Cuộc đời sao lắm bể dâu,

Hướng về nguồn cội đêm thâu đông sầu.

Năm Tý đến nguyện cầu tuổi Mẹ

Nàng Xuân sang môi hé nụ cười

Nguồn vui mang đến mọi người,

Nhà nhà đón Tết thắm tươi cuộc đời.

Nơi viễn xứ xa vời thăm thẳm

Núi non trùng điệp lắm chông gai

Mẹ đi con ở miệt mài,

Tình thương nhớ Mẹ hát bài quê hương!

Dòng thơ viết vấn vương kính gởi

Người Mẹ hiền bao nỗi nhớ thương

Xuân về lòng kẻ tha phương,

Kính mừng tuổi Mẹ nén hương hiếu tình!

  Tác giả Thi Thi